CƠN MƯA BUỔI SÁNG

 

Mưa buổi sáng,

mà lòng tôi chiều …

 

Ở xa,

 nên nhớ thương nhiều đến em!?

 

Trời nào,

gọi là trời quên,

 

Nhớ nào,

là nhớ thương …

đền cho nhau ?!

 

Một sợi mưa mau,

hai sợi mưa mau,

 

Sợi nào là sợi mưa đau,

trong lòng ?

 

Mưa bay,

ướt sợi tơ hồng,

 

Có người …

 vẫn mãi nặng lòng thương em!?

 

                              *Nguyễn-Tư

 

 

ANH HIỂU VÌ SAO

 

Em có đôi mắt ướt,

dỗi hờn…

 

Những tưởng,

trời bỏ nỗi buồn vào trong?

 

Nào ngờ hạt lệ,

long-đong…

 

Chảy xuống dĩ-vãng,

thành dòng suối khô!!

 

Những buổi chiều mưa,

 bơ-vơ.

 

Nghe trái tim nhỏ,

chạm bờ…

thương đau ?

 

Tháng ngày,

thấm-thoắt  qua mau!

 

Mới hay:

mình đã lãng xao cuộc đời ?

 

Cuối đường là cát bụi rời…

 

Có chăng ?

còn lại những lời trong nhau ….

                                           

                         *Nguyễn-Tư

 

 

CON CHIM NHỎ VÀ TRÁI TIM ĐAU…

 

Em là,

con chim bé nhỏ …

vô tình đậu,

trên trái tim đau !

 

Cất cao tiếng hót,

nhiệm-mầu …

đánh rơi hạt nắng,

lao-xao bên đ ồi….

 

 Nhặt được,

tôi giữ không rời?

 

Thoáng,

nghe chút ấm lên môi,

thơm nồng …

 

Bỗng dưng,

hạt nắng trôi dòng …

 

Nên,

tôi đứng,

ngó …

chờ mong một đời !

 

                       Nguyễn-Tư

 

 

BƯỚC NHỎ TÌM NHAU

 

*”Je cherchais qui j’étais / Tôi đã đi tìm thử tôi là  ai” (ẠGide)                                                                           

 

Tôi là ai ?

là ai ,

không biết!

 

Chỉ biết tôi tình cờ gặp em,

không toan-tính,

dù muộn-màng…

như chiều lá rụng,Thu tàn nơi đây!

 

Em ở bên trời,

những chiều phố nhỏ…

đi,

về,

một mình…

 

Một mình không có ai,

như tôi ở đây,

chỉ có nỗi buồn dài không dứt ..!

 

Úp mặt vào lòng bàn tay,

trống trơn,

nghe trái tim mình dỗi hờn,

dù không biết vào ai,

đánh dấu từng khoảng buồn…đầy bất-trắc ?

 

Những buổi trăng lên,

có chiều không mọc,

tôi vẫn ngồi đây,

nhìn,

biển rộng đau lòng…

 

Nắng tàn ơi!

cho tôi chút đời mộng-mị…

vì tôi đã sống mòn,

như chiếc vỏ ốc,

lạc-loài,

trên bờ bãi vắng,

mơ hồ nghe lời  ru của sóng,

thì-thầm…

 

Mẹ ơi!

con đã đi hết hành-trình tủi nhục…

vẫn không tìm thấy được bóng mình,

nhưng tôi lại thấy em,

trên những bờ môi,

mềm…

mà tôi đã hân-hoan,

đặt lên những niềm Hy-vọng?

 

Biết đâu một ngày,

bỗng dưng tôi biết cười(?)

trong vòng tay nhau,

cho những niềm đau trôi,

 theo nước mắt …

 

Tôi chợt hồi-sinh,

giữa cuộc đời đã cạn!

nhưng,

đó là Niềm tin,

bởi tôi đã  lỡ làm người …

 

Em sẽ về,

giữa trái tim tôi đau,

buốt,

mà vẫn nghe lòng ấm hơn lên ?

 

Lỡ,

mộng không đền,

nhưng cũng mong là,

những dỗ-dành…bên đời này?!

 

                               *Nguyễn-Tư.

 

                     

BÀI HÀNH CUỐI NĂM

                     

Tính sổ cuộc đời mà thống-hối,

Bàn tay không, vẫn chỉ là không!

Dăm ba cuốn sách làm tay gối,

Vài chục bức tranh buồn mênh-mông !

 

Tráng-sĩ ngày xưa là ly-khách,

Chừ, ta đi có mong ngày về,

Mấy chục năm trời trong xa cách,

Ta  -  có còn giữ vẹn lời thề ?

 

Năm năm lửa đạn đời biên-trấn,

Tình nước non nằm giữa tâm-can,

Lệ đá khô chảy thành từng ngấn,

Mà vẫn nghe lòng đất than-van!

 

Sáng thức dậy trơng cơn ngái-ngủ,

Cầm nắm cơm lội miết trong rừng,

Tay súng gờm như con thú dữ,

Dù “thư-sinh bạch-diện” -  đã từng ?

 

Sáu năm tù, đổi thành “nợ máu”,

Tổ-quốc nào, ghi ơn tuổi xanh,

Biết bao kẻ chọn rừng nương-náu,

Gửi nắm xương tàn  -  ai vinh-danh?

 

Đất nước này, là đất nước chung,

Sao ta vẫn thương nhớ vô-cùng,

Hay vì đã một thời góp máu,

Mà không mơ làm kẻ “anh-hùng”?!

 

Hôm nay - ngoài trời hoa tím nở,

Mùa Chúa sinh chuộc tội cho người,

Đôi tay rộng của Ngài vẫn mở,

Xin cho tôi một nửa môi cười !

 

Nỗi lòng cố-quốc vời thương nhớ,

Biết bao giờ cho ta nguôi-ngoai ?

Và - như trời đang mưa bụi bay,

Em cũng buồn như ta hôm nay !?

                     

                                  *Nguyễn-Tư

 

 

BUỔI SÁNG CỦA NỤ HỒNG

 

Mỗi sáng,

thức dậy,

em  nghĩ đến một người …

 

Cũng,

đồng nghĩa với,

đau vùi… nở hoa ?

 

Vậy thì,

em hãy tạ ơn đời,

hôm qua…

 

Vẫn còn giọt lệ thầm,

sa trong lòng !!

 

Cho nên,

đôi khi trên gai…

còn có nụ hồng,

 

Nuôi trái tim đỏ …giữa dòng gian-nan …

 

  

                               *Nguyễn-Tư

 

 

CHỊU ĐỰNG SAU CÙNG

 

Tôi đã từng,

đội những xô nước cứt trên đầu,

để tưới rau xanh …

 vào mỗi buổi sáng tinh mơ,

trong những ngày tù khổ-sai,

nên tôi không còn biết nhục ?

 

Và,

cũng đã từng oằn vai,

nghiến răng trân mình …

để chịu đựng sức dội trên vai,

của những báng súng a-ka …

cho nên -  tôi không còn biết đau ?

 

Tình em,

dù nở xanh màu…

hay là bạc nắng,

cũng đâu có gì !?

 

Thôi thì,

em cứ “phụ” đi!

cơn đau nào,

cũng xin ghi tạc lòng ….

 

                            *Nguyễn-Tư

 

 

CƠN MƯA CUỐI MÙA

 

Tôi về,

nhặt cọng cỏ khô …

 

Thấy em,

ngồi,

khóc bên bờ suối,

xưa …

 

Rừng,

buồn,

giữa đám lau thưa,

 

Nghe trời,

đổ những cơn mưa,

cuối mùa …

 

Bây chừ,

lòng cạn hay chưa ?

 

Thoáng,

nghe nỗi nhớ,

như vừa qua đây …

 

 

          *Nguyễn-Tư

 

 

CỦA TRĂNG

 

Trăng kia,

ai đính trên trời,

 

Vàng kia ai kéo mà rơi…

xuống hồ ?

 

Gió,

bay tà áo xanh,

mơ ….

 

Sao tôi vẫn mãi ngồi,

chờ …

trăng tan?

 

Em xưa,

mất dấu,

dặm ngàn …

 

Bỏ lại đây,

nỗi buồn…

mang bóng người !              

 

             *Nguyễn-Tư

 

 

TRONG GIỜ NGHỈ, KHI CHẤM THI Ở RANDWICK

 

Lá khô,

từng chiếc trên đồi,

 

Nghe chiều tắt,

 nắng trao lời từ ly!

 

Kể từ em,

bước chân đi …

 

Tôi,

trong cơn nhớ,

có gì ăn-năn...?

 

Người đi,

chiều lộng  áo khăn,

 

Bỏ đây,

hương ấm mùa trăng,

thuở nào ….

 

                         *Nguyễn-Tư

 

 

 

LỜI CHO GIÓ BAY…

 

Gió,

bạc lòng,

thì gió bay đi!

 

Mình tôi ở lại,

nghe vi-vu …

buồn !?

 

Gió,

hãy bay,

đến tận Thiên-đường,

 

Gửi tôi,

chút nắng sau vườn,

cũng vui?

 

Nhưng,

xin đừng quên:

tôi vốn kiếp “người”,

đâu được là “gió”,

mà … thôi tấm lòng ?

 

                *Nguyễn-Tư

 

 

MỘT CÁCH TỎ TÌNH DỄ THƯƠNG

 

Biết đâu,

một ngày,

anh nổi hứng nói “yêu em”?

 

Không chừng lãnh ngay cái tát,

còn bị dũa thêm …

tơi-bời?

 

Nhưng,

anh chẳng lo?

 

Bởi,

lúc đó,

anh sẽ vội chụp cánh tay em,

rất thơm-tho,

áp ngay vào ngực anh phía trái,

để em đo …sự nồng-nàn… !

 

Hầu,

coi trái tim anh,

nó có đập rộn-ràng?

 

Hay,

chỉ là gỗ đá,

mà em “dã-man” chối từ ?!

 

                      *Nguyễn-Tư

 

 

KHI NGƯỜI TA “PHẢI LÒNG” …

 

Có lẽ,

trong kho tàng,

chữ nghĩa loài người:

“fall in love”…

mà người mình,

gọi là “phải lòng”?

ngôn-ngữ đẹp nhất,

trên dòng nhân-sinh ?

 

Có gì đâu?

cho nhau nụ cười ,

nhẹ nhàng…

 

Và,

một chiều nao,

có chút nắng vàng …

 

Bỗng dưng,

thấy nhớ em  …

sang thăm nhà!?

 

                           

           *Nguyễn-Tư

 

 

VUỐT MẶT …

 

Anh học Toán, nhưng lại không biết “tính”,

Nên “đầu tư” Tình…  lỗ vốn triền-miên!

Cứ tưởng ai cũng thừa lòng liêm-chính,

Rốt cùng “thua” …là khởi bước đầu tiên ?

 

Anh chỉ có “trái tim” được coi là lớn ?

Nhưng “cái đầu” dường như lại nhỏ hơn,

Lòng chồng-chất biết bao điều đau-đớn,

Nên đêm về nghe buồn dậy từng cơn!

 

Trời chỉ cho anh “tấm lòng” để sống,

Lại chẳng ban đủ gian-dối như đời ?

Nên từ đó -  anh trở thành chiếc bóng,

Ngã trên nỗi đau…cay xót không rời…

 

Nhưng -  anh đứng trên muôn ngàn bão-tố,

Vuốt mặt những cơn mưa tủi trong lòng,

Dù cũng biết mình còn nhiều thách-đố,

Nên vẫn cố nuôi lớn trái tim hồng ….

 

                                      *Nguyễn-Tư

 

 

TRÊN KHU RỪNG MÙA XUÂN …

 

Nếu như,

có một ngày mùa Xuân …

 

Em bỗng dưng,

chợt nói  “thương anh!”

với sợi nắng hanh vàng ?

 

Thì con sáo,

đậu trên ngàn,

 

Cất cao tiếng…

hót vang-vang khu rừng …

 

Báo cho Thiên-hạ,

tin mừng,

 

Rằng:

em giờ đã …

như chừng“biết yêu” ???

 

                 *Nguyễn-Tư

 

CHUYỂN QUÂN ĐÊM QUA SÔNG ĐÀ-RẰNG …

 

Hành quân,

mấy tháng miệt-mài,

 

Qua sông lòng bỗng nghe …

dài niềm đau !

 

Trăng tàn…

thấp-thoáng ngọn cau,

 

Vườn không,

nhà trống,

ngập màu tang thương !

 

Tôi,

người  lính trẻ tha-phương,

 

Mang tình đất nước,

trên đường chuyển quân …

 

Nhà em,

ở cuối bìa rừng,

 

Sao nay vắng,

lặng như chừng bỏ hoang ?!

 

Em,

về dưới tỉnh,

hiền ngoan ?

 

Có người,

vừa mới qua làng em đây!

 

Một mai trở lại,

nơi này …

 

Biết đâu người,

đã phơi thây chiến-trường?!

 

 

                  *Nguyễn-Tư

 

 

CÓ AI NHƯ TÔI ?

 

Viết lách,

cho “đã” mớ đời!

 

Rồi,

vào thư-viện,

mượn “chơi” sách mình?

 

Quản-thủ coi thẻ,

không tin!?

 

“Check” tên Tác-giả ….

thực tình ngẩn-ngơ!

 

In chín cuốn sách,

sờ-sờ …

 

Trong nhà,

không có một “tờ” để lưu !?                       

 

                  *Nguyễn-Tư

 

 

 

ĐỪNG BUỒN NỮA TRĂNG!

 

Đừng buồn chi nữa,

trăng ơi!

 

Có người,

buồn thế trăng rồi - Biết chưa ?

 

Trời buồn,

nên trời làm mưa ?

 

Trăng buồn,

tôi lấy gì…

đưa Em về ?!

 

 

                     *Nguyễn-Tư

 

 

HIỆU-ỨNG MILLER

 

Anh với em,

giờ đã xa-xăm,

nhưng không thể gọi là “mất”,

bởi mình đã chẳng “có nhau” bao giờ ?!

 

Dẫu mình,

cũng hay dùng chữ “thương nhớ”,

mỗi khi muốn diễn-tả tình-cảm,

có nghĩ về nhau ?!

 

Nhưng,

thực chất có lẽ,

đó cũng chỉ là ngôn-ngữ của “cái đầu”thở ra,

mà mình cứ ngỡ là do “trái tim” lên tiếng ?

 

Đó là tai-họa lớn nhất,

của loài người …?!

 

Thảo nào,

trách chi ông Miller,

đã than vắn khóc dài:

“người là sinh vật cô-đơn nhất hành-tinh”

mới buồn !?

 

                                         *Nguyễn-Tư

 

 

MỐI TÌNH VÔ-NGHIỆM

 

Mối tình mình là một "phương-trình vô-nghiệm",

"Căn biệt-số delta âm", em “giải” làm gì!

Thôi  - hãy "triệt- tiêu" đi, muôn vàn kỷ-niệm,

Dù "tiếp-cận" nhau không  - thì cũng còn tùy …

 

Em vốn là "tâm" của "đường tròn định- hướng",

Mà anh mải-mê làm "quỹ tích" chạy vòng,

Chẳng lẽ “ cách khoảng R" hoài, cũng chướng,

Nên anh "qui-tâm" em, lọt hẳn vào lòng!?

 

Từ đó em bắt đầu trở thành "biến-số",

Và, anh theo sau em như thể "đạo-hàm",

"tiệm-cận trục", nhưng lòng em bão tố,

Nên tình anh lui xa về "vô-cực" yên nằm!?

 

Thế là mình đi trên "quỹ-đạo song-hành",

"điểm cắt" sẽ không bao giờ chịu đến,

Em là "ẩn-số" tìm hoài chưa thấy bến,

Anh "giải phương-trình sai", thôi cũng xin đành!?

 

                            

                                                        *Nguyễn-Tư

 

*Ghi chú: bài Thơ gồm những từ toán học.

 

 

TIẾC MÀU NẮNG …

 

Một lần,

xuống phố đìu-hiu!

 

Thấy,

mình đứng giữa khung chiều,

buồn quanh …

 

Dang tay ôm,

chút mộng lành ?

 

Tiếc màu nắng,

 tắt …

ngày xanh qua rồi !

 

Mười năm,

cát lở,

sông bồi …

 

Chừ,

em thuyền giạt,

bèo trôi phương nào ?!

 

                     *Nguyễn-Tư

 

 

EM VỀ

 

Người về,

gió lộng đồi cao …

 

Có chút hương nắng,

ngọt-ngào,

phố xưa …

 

Em đi,

từ những ngày,

mưa …?

 

Khi về,

trời đã lưa-thưa nắng,

vàng …

 

Mùa thu,

khởi sự trên ngàn,

 

Vô-tình gửi lại…phai,

tàn,

trong tôi ?

 

Yêu em,

gió,

nhớ thành lời …

 

Ru hồn cỏ,

mục…

cuối trời mênh-mang …

 

 

                   *Nguyễn-Tư

 

KHI VỀ TRONG MÙA ĐÔNG

 

Mùa Đông,

về rồi đó - em !

 

Cội hoa có nở vàng thêm,

sau nhà ?!

 

Kể từ,

tình vội nhau,

xa …

 

Áo xưa,

đã nhạt trăng …

tà mái tây !

 

Dù,

trong ngăn cách,

phương này…

 

Có người ngồi,

nhớ hàng cây mưa chiều ?!

 

              *Nguyễn-Tư

 

 

NỖI LÒNG CỦA BIỂN

 

Dù biển có thì-thầm,

hay biển xôn-xao ??

 

Thì biển cũng mênh-mông,

như biển thuở nào !?

 

Thuyền giạt về đâu,

mà lòng biển nhớ,

 

Trong những đêm buồn,

không trăng sao ??

 

Không trăng sao,

thuyền trôi bến lạ ...

 

Giấu giọt nước mắt thầm,

làm biển mặn thêm thôi ...!!

 

Có nhau ... chưa hết cuộc đời,

không nhau ... thuyền cũng đành,

trôi theo dòng .??

 

Biển xưa - dù có im lòng,

thực ra,

tình biển vẫn còn chưa phai !?

 

                                        *Nguyễn-Tư

 

 

ĐÔI MẮT BUỒN HIU ….

 

  1. Ừ, tôi đã nhìn thấy đôi mắt ấy một lần - một lần trong nỗi đau tình cờ cúi mặt, ở một sân ga nhỏ bé hẹn-hò. Buồn và xa-xăm. Ướt đẫm những muộn phiền,pha một chút long-lanh, nhưng không phải long-lanh từ số kiếp của những vì sao trên bầu trời đêm, mà là dấu chứng của những khoảng đời không trọn. Ngấn lệ xưa còn đó, mà mùa Xuân dường như đã mất hút phương trời...

 

  1. Ai đã "đọc" được cuộc đời em từ dạo đó, để từng đêm, từng đêm trong chuyến tàu khuya qua con phố vắng, nghe lao-xao những nỗi nhớ không ngờ. Giọt nước mắt nào xóa đi cơn thống-hối chập-chùng, muốn xin cho "H-ngày-xưa" những xót thương oan-khuất nguôi-ngoai, từng ngồi mân-mê vết đau trên ghế đá sương mù, tiếp nối dòng lệ sa - thực ra, đã ướt đẫm cuộc đời từ một nơi rất xa gọi là "quê hương trong trí nhớ", khi tôi vẫn mãi là người lính biên-thùy về phép, mang trái tim rách nát, đi bên cạnh một người …đến với tôi như một cách đền bù những hụt-hẫng trong tôi từ những gian-nan, hầu hàn vết đau xưa của một thời tuổi mộng ….

 

  1. Em đã khóc hộ tôi, khóc hộ người, khóc hộ chính mình, như thể em đang hóa thân thành nhân-vật trong tập truyện của tôi - người có đôi mắt buồn như em mà tôi đã trót gửi những xót-xa trong đó...Ai bảo em có đôi mắt ướt làm chi,nên em phải gánh thêm những nỗi đau kẻ khác!? Sao em lại "gặp" tôi làm gì để chào nhau bằng những nụ cười buồn, mà dường như có chút rưng-rưng trong khóe mắt?

 

  1. Thôi, em hãy vuốt mặt giùm tôi để cho tôi quên đi quá-khứ, và hãy lau mắt giùm em, để cho tôi thấy tôi còn ở trong em,với nỗi bình-an gần-gũi.Trái tim em là bầu trời quá lớn, chứa nỗi đau tôi dai-dẳng không rời!? Và, từ đó tôi thấy mình nhỏ bé, mà em là chiếc bóng râm che mát cuộc đời...Em hiện hình trong đôi mắt của Mẹ tôi, cũng đã ướt đầm những dòng lệ tủi. Ngày gặp em lần đầu trong mắt, sao gửi lại nhau chi những quay-quắt không cùng???

 

  1. Em đến giữa cuộc đời tôi trống vắng, mùi đạn bom còn lẩn khuất đâu đây.Trái tim đau giấu hoài không dám nhớ, bởi sợ lòng người đôi khi đổi thay!"Chiếc chăn nào mà em mơ sưởi ấm, đắp xuống nỗi lòng ai mà em thở than?"* Tôi vốn "lạnh" từ những tháng ngày chưa kịp lớn, khi tự đánh cá cuộc đời mình bằng những bước chân hoang...

 

  1. Sao em lại cho tôi đôi bờ mắt thẳm, chứa chất nỗi muộn phiền múc cạn lòng nhau. Và tôi biết, rồi đây không chừng em sám-hối, bởi lỡ trao người những ray-rứt không thôi! Dù Định-mệnh có muôn vàn ngăn lối, nhưng lối nào là lối để tìm nhau, và lối nào là lối dẫn đến thương đau, mà cuối đường tôi thường trở thành người chịu đựng...
  2. Ai cũng muốn cuộc đời xanh hương ấm, nên họ bước vào nhau với đôi cánh tay mềm. Để từ đó có thể tìm lời yêu thương nồng thắm, nhưng biết đâu họ sẽ như những chiếc lá rụng bên thềm? Lá bay đi thì gió ngồi nhớ lá. Lá bay về khi gió đã trôi xa, bởi dù gió có muôn đời chờ lá, thì lá cũng vàng bay theo bóng Thu qua...

 

  1. Em như gió thoắt bay mù cõi Bắc, rồi lại về Nam tôi biết tìm đâu!? Nhưng đôi mắt em vẫn trụ hoài trong nhớ, móc trái tim ra đau buốt nỗi lòng. Em đã gửi cho tôi một buổi chiều êm nắng, nhét vào bên trong những hạt lệ xanh. Hai tay ôm giấc mơ lành, tôi đem cất giấu mong thành tình nhau!?.Tôi cố nuôi trái tim mình khôn lớn, mà thức ăn là những khoan-dung, dỗ-dành từng đêm với những lời mật ngọt, hầu giữ cho tim những nhịp đập hài-hòa! Hài-hòa với cuộc đời, với em, và với cả chính tôi - một con ngựa hoang trên lưng còn in vết thương hằn...

 

  1. Tôi vẫn nhớ một ngày em đến, "thăm nuôi" tôi đau …bằng trái tim hồng. Tôi bỡ-ngỡ đón người đầu ngõ, nghe vết đạn xưa rạn nứt trong lòng. Rồi từ đó tôi nhốt em trong ngăn tâm-thất, đính phụ thêm đôi mắt buồn hiu! Những khi nắng xuống trong chiều, lòng tôi chợt nhớ em nhiều hơn xưa?...

 

  1. Thôi, đã nợ-nần nhau ngần này chia sớt. Trời đã bắt em nhỏ lệ vào trong. Nỗi đau chảy xuống thành dòng, vô tình thấm ướt nỗi lòng "người dưng"...Dù "khác họ" hay không cũng thế, đến được nhau bằng trái tim đau! Vẫn là gặp-gỡ nhiệm-mầu, nên tôi muốn "tạ ơn" ngày thương em! Tạ ơn tôi còn Niềm tin, tạ ơn em nhiều, nên xin: Dù trong ngăn cách cũng còn có nhau, bởi đời là những cơn đau ???

 

(*)Ý 2 câu thơ nàng làm, đọc qua phone cho tôi nghe khi biết tôi sắp đi xa!

                                                                                               *Nguyễn-Tư

 

 

 

TỎ TÌNH KIỂU BÙI-GIÁNG LÚC TRẺ

 

Em ơi,

“anh yêu em nè!”

 

Chịu, không ?

thì nói  anh nghe,

bi chừ …

 

Chứ đừng,

 bày đặt làm “nư”,

 

Nổi giận,

anh đốt nhà …

như thuở nào ?!

 

Chừng đó,

có hối thêm vào,

 

Chả còn lại,

 tấm tranh nào ..

 che mưa !!

 

 

                 *Nguyễn-Tư

 

 

 

NGỦ DẬY, THẤY MƯA QUA CỬA SỔ

 

Hôm nay,

trời mưa mịt-mù…

 

Dù,

lòng mình cũng đã “Thu” lâu rồi !?

 

Nhìn từng sợi nước,

rã-rời …

 

Hốt nhiên,

thấy nhớ chặng đời xa-xăm …

 

Lưu-lạc,

mòn-mỏi  tháng năm ,

 

Em đi bỏ lại,

mù tăm phương này ?!

 

Chỉ còn đây hạt mưa,

bay …

 

nỗi buồn xám,

của ngày âm-u …

 

 

                 *Nguyễn-Tư.

 

 

TÙ VỀ, LÉN THĂM TRƯỜNG CŨ …

 

Sáu năm,

chừ - trở lại  đây…

 

Thoáng nhìn sân nắng,

lá bay xạc-xào ….

 

Nụ cười xưa,

nước mắt nào ?

 

Chợt buồn,

thấy bóng cờ sao trên đầu !!

 

Em giờ,

lưu-lạc nơi đâu?!

 

Tôi về,

nghe những bể dâu …

nghẹn lòng …

 

 

                       *Nguyễn-Tư

 

 

“ĐÊM THẤY TA LÀ THÁC ĐỔ”*

 

“Ngồi ca,

 hát rất tự do …”*

 

Sao,

còn không chịu,

lại lo “ngụy hòa” ?!

 

Thảo nào,

thác đổ sau nhà …

 

Cuốn phăng nửa nước,

trôi ra …dặm nghìn ?!!

 

 

                             *Nguyễn-Tư

 

(*)Nhạc TCS

 

NÉT BUỒN CỦA TRÚC

 

Em ngồi,

 cúi,

mặt trầm-tư ….

 

Nét buồn thoáng,

chút Chân-như trong lòng?!

 

Dấu đau,

 choán hết tuổi hồng …

 

Nụ cười vội,

tắt trên vòng môi khô …!!

 

 

                       *Nguyễn-Tư

 

 

NGÀY-SINH CỦA TÔI

 

Mùng một,

tháng chín mỗi năm,

 

Tôi,

hay xuống biển rồi nằm,

buồn quanh …

 

Lỡ kiếp này,

thôi cũng đành !!

 

Đáng lẽ tôi,

chẳng nên sinh ra đời ?

 

              

                    *Nguyễn-Tư

 

CHIỀU TIỄN EM

 

Em về,

mang nặng tình ta ?

 

Giấu trong vạt áo buồn,

xa bóng người ….

 

Tôi nhìn theo,

đám bụi mù,

 

Dáng em khuất nẻo vàng,

khu phố chiều …

 

 

                   *Nguyễn-Tư

 

 

NHỮNG SUY NGHĨ VỤN

1. Của Chim và Người:


Chim là con vật,
Người cũng là con vật - siêu linh!?
Nhưng con chim,
Lại "hơn" con người,
Ở chỗ:
Nó không biết làm cái lồng,
Để nhốt đồng loại của nó !???

2. Tam-Đoạn Luận:
Làm người ai cũng phải chết,
Mà Socrate là người,
Vậy Socrate phải chết !???
Nếu thế,
Ta phải đợi cho đến người sau cùng,
Trên trái đất này đi "đoong",
Thì ông Triết-gia kia mới đúng!!???

3. Xạo
Em nói rằng:
"Em sẽ yêu anh suốt đời!?"
Có nghĩa là cho đến khi em chết!
Nhưng em còn sống "nhăn răng" thế kia,
Làm sao kiểm chứng??

4. Năn-Nỉ:
Em chịu khó ngồi trong góc trái tim anh đi!
Lựa chỗ nào vẫn còn ít giột,
Bởi vì, nếu không:
Em sẽ bị ươt tả-tơi,
Lấy đâu hơi ấm, mà phơi chút tình???

5. Chân-Lý:
Sartre phán:
Người ta sinh ra không lý do,
Sống bởi hèn nhát,
Và, chết tình cờ!!!?
Nhưng tôi nghĩ:
Người ta sinh ra một mình,
Sống môt mình(cô đơn)
Và, cũng chỉ để chết một mình???

6. Đừng Hỏi "Tại Sao"
Khi anh yêu em,
Đừng hỏi "tại sao"
Bởi anh đến với em bằng trái tim đau xót!
Chứ không phải toan tính nhau,
Qua ngả cái đầu!!!???

7. Tử-Tế
Người ta thường tử-tế với nhau,
bằng cái lỗ mồm...
Nên đến khi đụng chuyện,
Họ khôn thấy bà!!!

8. Vì Sao ?
Con voi bị giết,
Chỉ vì nó lỡ có cặp ngà !
Như ông Nguyễn-Du trước đây bị chửi,
Cũng chỉ bởi tại "tài hoa" quá chừng!!!???

9. Dây Oan:
Nếu phải vì tình,
Mà mắc "dây oan",
Thì,
Mình cũng nên có dăm bảy dan-díu,
Để tròng vào cổ chơi!!!

10. Vinh-Danh Bà Tổ:
Phải nên tạ ơn,
Bà Tổ Eva!??
Bởi nhờ She đã ăn trái cấm,
Nên mình mới tà-tà yêu nhau!!???

 

 

NỖI BUỒN LƯU-LẠC

Chiều hôm ngồi ở công-viên,

Đốt dăm điếu thuốc, ưu phiền chưa nguôi!!

Quê hương, thì đã xa rồi,

Hai mươi năm lẻ, sống đời lưu-vong..

Em xưa, hương ấm bên chồng,

Tôi - thân tù rạc về không bóng người!!!

Đành lòng dỗ nỗi đau thôi!

Ra đi, những tưởng mình rồi sẽ quên ???

Đâu ngờ năm tháng lênh-đênh,

Nỗi buồn lưu-lạc vẫn mênh-mang về!!???

Thương rừng, nhớ núi bên khe,

Súng gươm giờ cũng còn nghe đau mòn....

 

*

Những ngày lửa đạn ta không chết,

Sao giờ tàn hơi trong xót-xa???

 

 

Nguyễn Tư

 

LỜI CHO PHƯỢNG

Hạ về, Phượng nở đó em,

Hãy hôn sợi nắng cho mềm bờ môi!

Lỡ mai mình gửi nhau đời,

Cũng còn chút ấm trong tôi muộn màng...

 

 

Nguyễn Tư

 

KHI ĐỜI ĐÃ BỎ


Sáu năm tù,
Chả ai thăm nuôi,
Vậy mà vẫn sống làm người bơ-vơ!
Mới hay đời đã ơ-hờ,
Bỏ quên một kẻ sa cơ nơi này????

 

Nguyễn Tư
 
 

CHỈ THẤY NHỮNG CĂN TRẠI TRONG ĐỜI!

 

Hết trại lính, rồi trại tù,

Đến trại Ty-nạn mịt-mù ngày đi!

Xứ Úc: "Lucky-Country",

Phải vô trại Tạm-cư - vì "Lưu-dân"!

Người ta "Tổ ấm" nồng-nàn,

Sao tôi vẫn mãi trại gần, trại xa??

Một mai trong buổi xế tà,

Chắc trại "Dưỡng-lão" tuổi già nương thân!!???

 
Nguyễn Tư
 
 

NHỮNG NGÀY ĐÔNG Ở ALFRED HOSPITAL

 

1.nỗi đau thời chiến

 

Chiến tranh đã qua lâu rồi,

Nỗi đau còn đó trong tôi chưa tàn!!!

Năm năm lội suối băng ngàn,

Sáu năm tù rạc võ vàng tuổi hoa!

Nửa đời biệt xứ phương xa,

Đêm nằm nghe tiếng thở ra mỏi mòn...

Ta ơi, hãy cố sống còn,

Một mai tìm hướng nước non mà về!

Nợ trai dang-dở ê-chề,

Dẫu sao cũng đã sơn khê miệt-mài..

Rừng xưa giẫm nát dấu giày,

Đêm đêm nghe tiếng đạn bay trên đầu....

Trải bao nắng dãi, mưa dầu,

Đâu cần phải Tổ quôc nào ghi ơn!???

Đã qua mấy chục năm hơn,

Nỗi đau thời chiến vẫn còn trong tôi!!!

 

 

2.khi tỉnh dậy trong phòng Hồi-sinh

 

Bỗng dưng nước mắt chảy tràn,

Nhìn ra bốn phía thấy toàn người dưng!!!

Nghe lòng chợt buồn vô chừng,

Vẫn tôi cô quạnh trong từng nỗi đau!!!

Có vài vệt máu khô mau,

Bám quanh da thịt ngã màu nâu đen..

 

 

3.cực hình hậu giải phẫu

 

Nằm ngửa, rồi lại trở nghiêng,

Kiểu nào cũng chỉ đau điên cả người...

Thuốc mê chưa dã - hẳn rồi,

Nên lại bí tiểu, tức dồi bàng-quang!

Bí luôn đại tiên, râm-ran..

Không dám ăn uống sợ càng đau thêm??

Mắt mở chòng chọc thâu đêm,

Thấy đời sao lại chênh vênh thế này?

Bốn bên người ta ngủ say,

Riêng mình quằn quại chờ ngày qua mau...

*Sydney, 27/5/05

 

 

Nguyễn Tư

 

TÊN LÁI BUÔN TỒI

 

Anh là tên lái buôn đầu tư lỗ vốn,

Lỡ bỏ trái tim vào ngân-hàng Tình,

Mà em Giám-đốc lòng nhiều toan tính(?!!)

Anh "phá-sản" thôi, mang nợ đầy mình...

 

 

Nguyễn Tư

 

TÌNH KHÔNG BẢO-CHỨNG

 

Tôi biết,

Trước sau gì em cũng sẽ bỏ tôi!

Bởi tôi chả có chi để "bảo-chứng" cho đời!!!

Ngoài trái tim đau lúc nào cũng lón(?)

Và, những cơn buồn miên-man thôi!!!

Nguyễn Tư

 

BUỒN MẸ TRONG EM

Tôi cười,
Mà, lòng rưng-rưng...
Gặp em, thoáng nhớ như chừng đã quen ?
Có gì trong mắt nhung đen,
Mới hay buồn Mẹ đã len qua người!!???


Nguyễn Tư

 

NÉT BUỒN CỦA TRÚC

Em ngồi cúi mặt trầm-tư,
Nét buồn thoáng chút Chân-như trong lòng!!?
Dấu đau choán hết tuổi hồng,
Nụ cười vội tắt trên vòng môi em!!!


Nguyễn Tư

 

TIỄN EM VỀ CÂN -THƠ

Em về mang nặng tình ta,
Giấu trong vạt áo buồn xa bóng người!
Anh nhìn theo đám bụi mù,
Dáng em khuất nẻo vàng - khu phố chiều...


Nguyễn Tư

 

MƯỜI MỘT THÁNG HAI

Mấy năm mòn mỏi đợi chờ,
Trong vòng tay ấm bây giờ là đây!
Cho nhau hết cuộc đời này,
Mai sau tinh lỡ không đầy, cũng cam!???


Nguyễn Tư

 

NỖI LÒNG NINA

Em đứng nhìn mưa bên song,
Thoáng nghe đâu đó nỗi lòng buồn quanh!
Người đi một thuở - thôi đành!
Để đây nỗi nhớ đã thành vết đau!!!


Nguyễn Tư

 

CỎ HOA VÀ NGƯỜI

Chỉ có cỏ hoa không phụ lòng ta,
Chỉ có tim em xô giạt Tình xa...
Và thương, và nhớ...
Trời mây ơi, gió hoa ơi!
Hãy nhận nơi đây thêm những ngọt lời!
Tạ ơn người đã cho ta trái tim rách nát,
Tạ ơn Trời, đã cho ta thoáng cơn gió mát,
Phả nhẹ lên hồn đau những an-ủi ngậm -ngùi...
Mà nơi đó ta còn nghe,
Tiếng ai cười trong vòng tay mới???
Sợ hãi thay là những trái tim người,
Tội tình thay là những cơn đau vùi,
Nghe đâu đây, trời đất lộng chiều mây,
Trong xa xưa lòng em đã đổi thay!???
Trên khoảng đời này,
Có ai, còn ai!???


Nguyễn Tư

 

CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG HIỂU NỔI

Không hiểu tại sao,
Tôi vẫn thường nhận được những tin buồn!?
Hay những chiếc thư đầy giọt lệ tuôn,
Đến độ như tôi no tròn thất vọng!
Dù cuộc đời tôi -thì tôi đã buông!!??


Nguyễn Tư

 

NỢ NHAU

Rong chơi với em một ngày,
Hẳn là giữ mãi sau này trong ta!!??
Chỉ mới trong đêm hôm qua,
Anh đã phải nhớ em ba bốn lần!!!


Nguyễn Tư

 

ĐỂ THƠ CHO NGƯỜI

Trên đồi cao, trên đồi cao...
Áo bay, sợi nắng vàng màu nhung tơ.
Nét trầm pha chút mộng mơ,
Ra về còn để lại thơ cho người!!???


Nguyễn Tư

 

THẤY EM QUA PHỐ

Tôi ngồi đốt thuốc bên đường,
Thấy em qua phố mù sương la-đà...
Dù xa rồi, những âm ba,
Tôi lên tiếng gọi em - và ngẩn-ngơ !
Em đưa tay vẫy bảo: "chờ!",
Nhưng tôi đứng dậy lăng-lờ bỏ đi!???


Nguyễn Tư

 

CHIỀU NGỒI Ở BÃI BONDI

Ở dây, xa cách ngàn trùng,
Ngoài kia biển động chập chùng trời mây!
Làm sao em biết nơi này,
Tôi hụt hơi dưới vũng lầy Hư-vô...
Nắng chiều vàng mỏng như tơ,
Đưa hồn tôi đến bến bờ Tịch-liêu!!


Nguyễn Tư

 

BỠN VỚI NHỎ

Thân anh như chiếc xe già,
Em đẩy thì chạy, buông ra lại ngừng!??
Yêu anh, anh bỏ bụng mừng,
Nghe trái tim nhảy như chừng cũng vui!
Đem về tune-up đi thôi,
Đổ xăng vô nhớt chắc rồi sẽ yên!???
Nhớ xưa: lính chiến bưng biền,
Chọc trời khuấy nước khắp miền núi non ...
Bảy lăm "gở lịch" đau mòn,
Cũng hết sáu cuốn, thôi còn gì em!???
Ra tù, trông anh hom-hem,
Tuổi trai mà tóc bạc trên mái đầu!!!
Ai đền anh những biển dâu,
Lính, tù, gáhh chịu theo nhau hai lần!!!
Thôi thì, Tình đã lại gần,
Mình nên gìn-giữ ân-cần cho nhau!
Để bù vào những niềm đau,
Mà anh đã lỡ mang vào trước đây!!!


Nguyễn Tư

 

CHIỀU NGỒI Ở ĐÀI TỬ-SĨ

Xa nhau mấy chục sân ga,
Nghe lòng cách biệt như là quan san!!?
Ngoài kia rời rã nắng tàn,
Lẩn trong khói thuốc đốt vàng tay tôi!!
Một mình hết đứng lại ngồi,
Dẫu sao cũng đã một thời có nhau!!!
Tôi nhìn sợi nắng buông mau,
Nhớ ơi, tóc ngắn chiều nào em hong...


Nguyễn Tư

 

 

XẾP CHĂN GỬI NGƯỜI

Em ngồi xếp chiếc chăn đơn,
Đã nghe rét mướt chập chờn đâu đây!!?
Mái tóc ngiêng nửa bờ vai,
Sao nhìn giống Mẹ tôi ngày rât xa...
Chiếc chăn ấm đôi tay ngà,
Cuộn tròn nỗi nhớ em, và tình tôi...


Nguyễn Tư

 

VÔ NGÔN

Một đời không biết mùa Xuân,
Thì trăm hoa nở cũng chừng ấy thôi,
Nỗi đau không nói thành lời,
Thì trăm ngôn-ngữ cũng rơi cõi ngoài!!???


Nguyễn Tư

 

TRĂNG CỦA NHÀ AI?

Đêm nay buồn quá trăng ơi,
Sao trăng ở mãi trên trời làm chi!?
Thôi, trăng xuống với tôi đi,
Để trăng trò chuyện những khi tôi buồn...
Ở đây trăng sáng ngập đường,
Nhưng tôi lại nhớ trăng vườn nhà ai?
Bây chừ trăng cũ đã phai,
Hay trăng về lại Thiên-thai mất rồi!!???


Nguyễn Tư

 

 

NỤ XANH PHAI TÀN

"Trèo lên cây bưởi hái hoa,
Bước xuống vườn cà hái nụ Tầm xuân,
Nụ Tầm xuân nở ra xanh biếc,
Em có chồng rồi, tôi tiếc lắm thay!!"
Cây bưởi thân vốn đầy gai,
Trèo lên rách áo, rồi ai khâu đền ???
Vườn cà thì rộng mông-mênh,
Em lại bước xuống, chắc quên đường về....
Ngày xưa cắt tóc hẹn thề,
Bây chừ em đã hiền-thê ai rồi !!!
Em đành lòng phụ tình tôi,
Hoa Xuân đã rụng, thì thôi còn gì !??
Pháo hồng ngập lối em đi,
Xa người từ thủa vu-quy theo chồng ....
Phương trời vò-võ tôi mong,
Khi em đã lỡ sang sông lâu rồi....


Nguyễn Tư

 

QUÀ MỌN CHO EM

Gửi em một nụ hôn này,
Về làm Công-chúa ngủ say trong rừng...
Bao giờ trời trở sang Xuân,
Thì em thức dậy mà mừng cỏ hoa ???


Nguyễn Tư

 

GÁC CẦU LÀNG EM

Làng em xây chiếc cầu xinh,
Vậy mà có kẻ rập-rình đặt bom!!!
Mất công anh gác chiều, hôm..
Để cho có dịp em còn sang đây!
Buổi mai em bán chợ này,
Gửi anh mấy bó rau đầy tình quê...
Lạy Trời sao giặc đừng về,
Thì cầu vẫn giữ hen thề cho nhau!???


Nguyễn Tư

 

NHỮNG TRÁI TIM KHÔ

Tôi, người trai Trung-kỳ,
Sống cằn trên sỏi đá,
Gió mùa Đông buốt giá,
Nắng Hè lửa bỏng chân đi...
Em, gái miệt Tiền-giang,
Đất lành nhiều chim đậu,
Nụ cười buồn hiền hậu,
Như dòng sông chảy miên-man...
Tôi bỏ quê đã lâu,
Đi theo đời binh lửa,
Năm mới mười bảy tuổi,
Còn gì để ước mơ đâu!??
Đóng quân cạnh nhà em,
Xa quê tôi ngàn dặm,
Những chiều buồn thăm-thẳm,
Nhìn mây lòng nhớ thương thêm...
Em bỏ lên Kinh đô,
Học hành - xa cha mẹ,
Tôi vẫn làm lính trẻ,
Nhớ người với trái tim khô!!!
Tháng ngày dài hành quân,
Trên xóm làng xơ-xác,
Cuộc đời nào - bóng mát?
Cho tôi những giọt lệ mừng...
Rồi ngày "tháng Tư đen",
Tôi, người tù lận-đận,
Sáu năm nào thù hận,
Tôi về, xa những thân quen!!!
"Tình cờ" gặp em đây,(*)
Xót thương nhau nơi này,
Tôi không còn lính chiến,
Em đâu còn tuổi thơ ngây!???
Dù tôi trai Trung-kỳ,
Dù em gái Nam-bộ,
Dù tim hồng đã vỡ,
Dù tôi từng "tội đồ",
Thì đời còn có nhiều ngăn cách,
Giữa những tâm hồn đau xác- xơ!!???

(*)Tên bài thơ H tặng lúc gặp lại nhau ở đây!


Nguyễn Tư

 

BUỔI TRƯA NGỦ TRÊN ĐỒI

Em xinh trong chiếc áo hồng,
Tung-tăng dưới nắng, nghe lòng reo vui...
Tôi nhìn qua - thoáng nụ cười,
Em long-lanh mắt, như thời xa-xưa...
Tôi nằm suốt cả buổi trưa,
Nghe từng chiếc lá Thu mưa trên đồi....
Nhớ em buổi sáng qua cầu,
Bỗng mơ chiếc áo thuở nào gió bay...
Rồi về dối Mẹ đừng hay,
Để cho giấc ngủ tôi đầy mộng xinh!!!
Có em cười rất yên bình,
Có tôi vuốt tóc em tình như Thơ....


Nguyễn Tư

 

ĐÓNG CHỐT ĐÈO MANG-YANG

Ai xuôi về dưới Qui-nhơn,
Cho tôi gửi đến những cơn mưa chiều...
Núi đồi lơp-lớp đìu-hiu,
Nỗi lòng lính thú cũng nhiều xót-xa!
Mấy năm lân-lữa can qua,
Nhìn đâu cũng thấy quê nhà điêu-linh!
Bao giờ đất nước yên bình,
Thì tôi sẽ trọn cuộc tình cho em...


Nguyễn Tư

 

PHỤ THỢ HỒ KHI Ở ĐẢO

Đến đây phải phụ thợ hồ,
Kiếm tiền tiêu vặt mà chờ định cư!
Buổi mai gánh cát như tù,
Buối chiều vác gạch, tối hù mới ngưng!
Đêm về, nghe mỏi cả lưng,
Nhìn lên mái lá, tưởng chừng trại giam!!!


Nguyễn Tư

 

ÁO ĐỎ CHIỀU XUÂN

*"Em đi áo đỏ lên màu mắt"
(Quang Dũng)


Valentine: ngày yêu nhau!
Em đi áo đỏ lên màu rưng-rưng..
Tôi, chim mỏi cánh xa rừng,
Mang trăm ngàn nỗi đau, chừng không vơi!!!
Bấy lâu tôi sống im lời,
Vẫn đi bên cạnh cuộc đời dửng-dưng...
Thấy em cười nói, tôi mừng,
Không ngờ đâu đó mùa Xuân đã tàn!!!
Tiếng "buồn" thoang-thoáng em than,
Tôi nghe như có muôn vàn xót-xa...


Nguyễn Tư

 

BƯỚM XƯA

Sáng mùng một, tôi được chiến thư rất ấm,
Từ cõi mù sương trong trí nhớ lâu rồi!
Tóc dài một thuở xa-xôi,
Đang về xao động nỗi đời lênh-đênh...
Thư chỉ rất ngắn nhưng tình dài lắm!
Bởi Bướm-ngày-xưa đã tuyệt-tích tăm mù,
Người đi theo mộng lãng-du,
Lá vàng bỗng nhớ mùa Thu, nên về...
Nét chữ mềm quanh như dáng người nhỏ bé,
Nhớ những chiều mưa City, ướt trái tim hồng,
Cuộc đời vẫn cứ xuôi dòng,
Dù xa-xăm - cũng mỏi lòng tìm nhau...???


Nguyễn Tư

 

CÓ CÁI GÌ ĐÓ TRONG LÒNG

Dường như có chút gì - Em?
Thôi thì, mình đến thử xem thế nào!???
Kẻ Bắc Mỹ, người Nam cầu,
Đường tuy xa cách, tình sao thấy gần!!???
Tóc em dài,
Cuốn hoài sợi nắng...
Miệng em xinh,
Hình trái tim anh...
Quyện trong nỗi nhớ hương xanh,
Anh săm-soi mãi cũng thành Tình yêu!!!


Nguyễn Tư

 

CHIỄU QUA PHỐ GẶP EM

*gửi:CNP

Em buồn, tôi cũng buồn thôi,
Một mình qua phố nghe đời quạnh hiu!
Mắt em đầy bóng nắng chiều,
Và, tôi thoáng thấy ít nhiều xót-xa...
Em than: "em nhớ quê nhà!"
Tôi lặng thinh, tiễn em qua phố buồn....


Nguyễn Tư

 

MƯA Ở PHƯƠNG NÀY

Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Mưa liên-miên như níu chân ngày,
Hàng cây chìm khuất trong màu mắt,
Sợi mưa buồn vỡ ở trên tay...
Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Nhớ chao ơi, mưa ở phương này,
Những mùa rét mướt vùng quê Ngoại,
Nước trắng đồng trong lớp mưa bay...
Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Chiều Kontum, khói núi giăng đây,
Dẫn quân qua suối, lòng nghe lạnh,
Tiếng vượn buồn hú ở trên cây!!!
Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Đồi Dakto trong lớp mây dầy,
Dừng quân đêm, chờ qua biên giới,
Hạt mưa nào "da ngựa bọc thây"!???
Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Mấy chục năm lưu-lạc phương này,
Nhìn mưa, xui nhớ đời biên trấn,
Xa lắm rồi, sao vẫn đâu đây!??
Chưa bao giờ mưa như hôm nay,
Rả-rích hoài, giọt mưa trên tay....


Nguyễn Tư

 

VU-LAN TRẮNG

*"Trách chi người đem thân giúp nươc.."
(Nhạc Nguyễn Văn Đông)

Vu-Lan người cài hoa hồng,
Tôi mang nụ trắng, tạ lòng Mẹ Cha!
Ở tù đến năm thứ ba,
Bố buồn nên đã vội xa cõi đời...
Mãn ra, thân xác rã rời,
Tìm đường thăm Mẹ đứng ngồi mong con!!
Mười chín năm - đủ mỏi mòn,
Mắt mẹ lòa hẳn đâu còn thấy nhau!!
Con về ôm hết nỗi đau,
Chia tay lần cuối, Mẹ sầu rưng-rưng...
Một năm sau, chưa kịp mừng,
Nghe tin Mẹ mất, con bưng mặt buồn..
Quê người ...hai dòng lệ tuôn,
Tôi cài hoa trắng niệm nguồn đau xưa...


Nguyễn Tư

 

DƯỜNG NHƯ CÓ CHÚT BUỒN...

Tính ra cũng đã nhiều năm,
Nhớ ngày em đến tìm thăm lần đầu...
Thời gian thoáng bước qua mau,
Bây giờ áo đã nhạt màu hay chưa!!???
Vẫn em, dáng mộng ngày xưa...
Dù như có chút buồn..đưa cho người...??
Áo xanh, e ấp nụ cười,
Giấu trong ánh mắt nỗi đời gian-nan....


Nguyễn Tư

 

MAI NÀY

Mỗi lần tôi gặp lại em,
Thì, dường như thấy buồn thêm một ngày ....
Bởi vì tôi biết mai này,
Tình tôi cũng lỡ trên tay ai rồi!!!


Nguyễn Tư

 

NHỊ-TRÙNG BẢN-NGÃ

Biết đâu - rồi anh yêu em!?
Chừng đó rán chịu!
Buồn thêm cũng thừa!!

Trái tim anh,
Mà anh chẳng ưa ???
Yêu người,
Rồi lại như vừa dửng-dưng !!?


*Nguyễn-Tư

 

end faq